September 1st, 2010

1. Một mùi nước hoa mới. Đời sống tôi sắp cũ kỹ rồi, không có một cái gì mới hẳn sẽ chết mất.

2. Đến rạp xem một bộ phim. “Ăn, cầu nguyện, yêu” hết chiếu rồi nhỉ?

3. Uống một ly mocha nóng ở Gloria Jean, ngoài trời mưa nữa thì tốt.

4. Ngồi lảm nhảm một cách rất nhảm mà người đối diện không thấy phiền.

5. Đọc tiểu thuyết sến.

6. Chụp ảnh SG cho “My Sweet Sàigòn”.

7.  Uống đến say.

8. Gỡ được tản đá đè nặng trong ngực.

9. Chửi thề.

0
Posted in Uncategorized |
August 30th, 2010

. Đó là cảm giác nghẹt thở.

Nghẹt thở khi bất ngờ phát hiện ra ta cùng một người nào đó  ở cùng thành phố.

Càng nghẹt thở khi biết ta cùng người đó ở cùng 1 “mái vòm”.

Và đã hoàn toàn nghẹt thở khi tưởng chừng mắt đã chạm mắt.

Đã phải mất cả một tối để có thể thở lại đúng nhịp.

Thôi đừng nghĩ nữa.

. Đôi khi ngớ ngẩn khi ta cố tìm một mối liên hệ nào đó với một ai đó.

Chỉ là một mối quan hệ mong manh chỉ để cảm giác ta và ai đó vẫn đang sống, đang còn liên hệ nhau.

Giống như nhìn cái nick YM! sáng mà không chat. Chỉ cần thấy nó on/off theo đúng thời gian biểu là đủ an tâm.

Ôi, mong manh.

. Chiều nay đã ngồi uống beer ở Nhà Thờ Đức Bà, trước trường Hòa Bình với Tr., vớiK, với Z, với vợ chồng Tr.

Và đã lại thấy một Sàigòn thân thuộc.

10 năm mà cứ như của một ngày…

. Ngày ai đó yêu bạn sẽ là ngày rất đẹp, mây rất xanh và mọi thứ trở nên vô cùng đáng yêu.

Tôi tin điều đó.

.

4
Posted in Uncategorized |
August 26th, 2010

Đã kết thúc một “câu chuyện”… qua cái màn hình chat vô cảm.

Những con chữ không dấu.

Tất cả là câu đơn.

Không icon.

.

“Bạn” nhắn tin bảo “café đi” và trêu “về thăm chốn cũ”… mình phụ họa “về lại chiến trường xưa”.

Không phải mối quan hệ nào cuối cùng cũng là bạn.

Bạn tốt.

Bạn mà 1-2 năm không liên lạc cho đến khi cần một cuộc điện thoại nhờ vả không thấy ngượng ngịu, không thấy mình đang lợi dụng ai.

.

Không thể chờ, ngay tức khắc muốn đi ra khỏi thành phố này dù trước 15 phút vừa nói với M. “mình thích chữ  in.the.city”.

Có lẽ chữ “Lost in SG” mà M. thích đang phù hợp với mình, hiện tại.

.

Những đoạn chat không còn gây xúc động.

.

Và buổi chiều nay đã rất buồn khi nghe 9 Crimes của Damien Rice.

.

.

.

.: chỉ muốn đi chơi. chỉ muốn xa loài người. Ước một lần nữa nằm trên cánh đồng Tam Giác Mạch:.

0
August 26th, 2010

16h nhấn nút “send”… và ta biết chắc mai sẽ là một ngày rất dài :((

. công văn

. giải trình

. báo cáo

ôi, cái cuộc đời tui, công việc của tui

1
Posted in wc |
August 25th, 2010

Vì sao em lại đợi anh?
Như người yêu đợi một người yêu
Như trời xanh mơ một cánh diều
Như người bộ hành mơ về dòng suối mát

Thành phố lên đèn và hàng cây đẫm ướt
Một đêm hè mỏi mệt
Sao em ngồi một mình
Thương con tàu sắp sửa rời ga

Không nghĩ về anh như một mái nhà
Chở che em những ngày mưa nắng
Không nghĩ về anh như một bến bờ yên lặng
Em con đò sẽ bớt cô đơn

Chỉ đợi anh và không nghĩ gì hơn
Em đâu cần anh tới
Em đâu cần anh nói
Và đâu cần anh biết nỗi đợi này

Sao em còn ngồi mãi đây?
Dằng dặc trên đầu một nỗi niềm chưa tỏ
Trăng mười lăm mà lòng em vẫn khuyết
Mà ngổn ngang một dải Ngân Hà

Anh quá gần và anh quá xa
Chỉ ý nghĩ mang hình đôi cánh
Em bề bộn trong ngàn lời câm lặng
Tháng ngày đi như một tiếng thở dài

Như một chiều đè nặng đôi vai
Lẽ nào em lại nhớ anh nhiều đến thế?
Đôi mắt ấy đừng về trong nỗi buồn sắp vỡ
Cho lòng em bớt chút đa đoan.


... to C.

2
Posted in makemestay |